|
GS.TS Lê Văn Khoa – nhà khoa học môi trường tâm huyết
GS.TS Lê Văn Khoa là nhà khoa học duy nhất trong số 6 cá nhân có thành tích xuất sắc được tuyên dương tại Hội nghị điển hình tiên tiến toàn quốc về bảo vệ môi trường và cung cấp nước sạch (do Bộ Tài nguyên và Môi trường tổ chức vào tháng 4 vừa qua). Ông cũng đã được nhận Giải thưởng quốc gia về môi trường năm 2004. Ông luôn được biết đến là một nhà khoa học bình dị đã và đang có những đóng góp tích cực trong hoạt động bảo vệ môi trường... Say mê, nghiêm túc từ những việc nhỏ Có lẽ xuất phát từ quan điểm này, mà những đóng góp của ông thoạt nghe chỉ là những việc nhỏ và khiêm tốn, song trong thực tế lại rất có ý nghĩa. Cho đến giờ, nhiều bà con nông dân ở các tỉnh Hòa Bình, Hà Tây, Sơn La, Bắc Ninh vẫn nhắc đến GS.TS Lê Văn Khoa, người đã “cầm tay, chỉ việc” cho bà con từ cách ươm, trồng cho đến sử dụng cây keo dậu mang lại hiệu quả kinh tế. Từ một loài cây chỉ được xem như cây dại, mọc hoang ở các bờ rào, GS.TS Lê Văn Khoa đã đưa nó trở thành một loài cây hữu ích. Từ năm 1994, ông đã quan tâm đến cây keo dậu. Thực tế, đây là loài cây chứa nhiều chất dinh dưỡng (24% đạm), có thể sử dụng làm thức ăn rất tốt cho các loại gia súc, cá, gà... Năm 2000, được sự tài trợ của chính phủ Úc, ông đã chủ trì dự án chuyển giao cây keo dậu làm thức ăn cho bò sữa, phục vụ cải tạo đất thoái hóa và phủ xanh đất trống, đồi trọc. Keo dậu giờ đây đã trở thành một loài cây được trồng xen, trồng gối ở nhiều vườn cây và được trồng làm bờ rào ở dọc các bờ ao, bờ ruộng, vừa không tốn đất, vừa cung cấp thức ăn cho bò, cá… nên được bà con nông dân rất quan tâm. Mặc dù dự án do Úc tài trợ kết thúc đã lâu, song nhiều hécta keo dậu vẫn đang tiếp tục được trồng mới ở nhiều nơi. Cũng chính từ việc chịu khó quan sát, suy ngẫm mà GS.TS Lê Văn Khoa là một trong những nhà khoa học đầu tiên phát hiện và đưa ra cảnh báo về những nguy cơ môi trường tiềm ẩn ở các vùng nông thôn Việt Nam. Ông cũng là một trong những nhà khoa học tích cực lên tiếng về vấn đề ô nhiễm của các làng nghề để vấn đề này được xã hội quan tâm hơn. Theo ông, hiện có 4 vấn đề môi trường lớn mà nông thôn Việt Nam đang phải đối mặt, đó là: Suy thoái tài nguyên, ảnh hưởng của hóa chất bảo vệ thực vật, sự ô nhiễm nặng nề do chất thải từ các làng nghề, vấn đề nước sạch và vệ sinh môi trường. Bên cạnh đó, việc hàng ngàn hécta đất nông nghiệp bị chuyển sang mục đích phi nông nghiệp cũng đang kéo theo nhiều hệ lụy. Nhận xét về hệ thống quản lý môi trường hiện nay, ông khẳng định: “Được cảnh báo sớm nên mạng lưới quản lý môi trường được xây dựng tốt, tuy nhiên năng lực vận hành còn yếu”. Trong bối cảnh đó, ông cho rằng: Mỗi người dân phải biết tự bảo vệ mình trước, muốn vậy, vấn đề “nhận thức” phải được đặt lên hàng đầu. Xuất phát từ suy nghĩ này, mặc dù bận rộn với công việc giảng dạy, song ông vẫn dành không ít thời gian tham gia vào các chương trình truyền thông về bảo vệ môi trường. Ông là thành viên của Mạng lưới giáo dục môi trường, Hội bảo vệ thiên nhiên và môi trường Việt Nam… Ông đã tham gia giảng dạy, thuyết trình cho nhiều khóa tập huấn, đào tạo về môi trường cho nhiều đối tượng khác nhau ở khắp các tỉnh/thành phố trên toàn quốc. Ông là thành viên soạn thảo đề án “Đưa giáo dục bảo vệ môi trường vào hệ thống giáo dục quốc dân”, đồng thời là tác giả của 8 bộ sách và tài liệu tập huấn về môi trường. Nhiều tài liệu do ông viết, hiện được xem như “cẩm nang” của nhiều nhà hoạt động môi trường như Sổ tay bảo vệ môi trường, Nâng cao nhận thức môi trường... Nhà giáo, nhà khoa học tâm huyết LV (theo TC hoạt động KH) |






